Báo Công lý
Chủ nhật, 12/7/2020
rss

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

08/1/2015 20:19 UTC+7
Em ngước nhìn tôi, đôi mắt trong veo lắm, ngây ngô hỏi: “Cháu bôi bao nhiêu là cao mà mặt bố cháu vẫn sưng to đùng”. Trước thắc mắc của đứa con trai 4 tuổi, anh Bắc chỉ biết lặng im, môi bặm chặt để không bật khóc.

“Cháu chữa bệnh cho bố cháu đấy cô nhớ”- Thằng bé hí hửng khoe khi tôi vừa trở về thăm gia đình em tại tổ dân phố Úc Sơn, thị trấn Hương Sơn, huyện Phú Bình, tỉnh Thái Nguyên. Trong căn phòng tù mù tối được hắt chút ánh sáng èo uột của một chiếc bóng đèn điện nhỏ, thằng bé con Dương Thế Nguyên (4 tuổi) một tay vừa cầm một lọ cao bé xíu, tay kia quệt quệt từng tí cao một bôi vào cổ cho bố, miệng vẫn líu lo: “Nguyên chữa bệnh cho bố nhé”.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Bị khối u ác tính từ năm 2001, hiện tại sức khỏe của anh Bắc vô cùng kiệt quệ.

Chứng kiến cảnh hai bố con, chị Dương Thị Thủy lại tựa cửa đứng khóc, giọng nghẹn lại chị kể: “Thằng bé nghe các ông, các bà trong xóm nói chỉ cần bôi cao vào chỗ đau của bố là bố sẽ khỏi nên ngày nào con cũng bảo chữa bệnh cho bố. Nhìn nó mà thắt hết cả ruột em ạ vì nó lúc nào cũng hỏi bao giờ thì cái mụn ở cổ của bố sẽ không còn nữa”.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Cậu bé Nguyên (4 tuổi) cả ngày quấn quýt lấy bố.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Khối u to khổng lồ chèn hết cả khuôn mặt anh Bắc.

Nói rồi chị kể về căn bệnh của anh với kết luận là khối u ác tính từ năm 2001, khi ấy anh chị chỉ mới chớm yêu chứ chưa lập gia đình. Nhưng vì nghĩ thương anh, phần cũng mù mờ tin rằng căn bệnh sẽ khỏi nên sau hơn 7 năm gắn bó, chị Thủy vẫn quyết về làm vợ anh Bắc trong niềm cảm phục và xót thương của bà con lối xóm.

“Ngày ấy khối u của anh chỉ nhỏ xíu như đầu ngón tay thôi em ạ. Mọi người ai cũng giục chị đưa anh lên viện chữa trị nhưng không may bố chồng chị bị ốm nằm liệt giường suốt 7 năm trời nên dành dụm được đồng nào là anh chị dồn hết vào mua thuốc cho bố. Anh nhà chị nhiều hôm đau lắm đấy nhưng vẫn giấu bố vì anh vẫn bảo là phải lo cho bố trước đã, rồi việc của anh để tính sau”.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Hàng ngày nhìn chồng đau đớn, chị Thủy không còn nước mắt để khóc.

Năm vừa rồi bố của anh Bắc qua đời cũng là lúc khối u của anh to nhanh quá khổ mà không ai có thể lường trước được. Lúc này thì anh khát khao được đi viện nhưng ngặt nỗi gia đình kiệt quệ đến không còn một đồng nên vợ con chỉ biết ôm nhau khóc thương chồng, thương bố.

Không còn nói được rõ ràng bởi khối u đã chèn vào dây thanh quản, anh Bắc vẫn cố thều thào vài câu với tôi: “Xin mọi người giúp các con của anh có cái ăn, cái mặc để anh dù có không còn có mặt trên cõi đời này nữa cũng sẽ yên lòng”.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Bé Nguyên ngày ngày xoa cao để chữa bệnh cho bố.

Không hiểu những chuyện phức tạp của người lớn, cậu bé Nguyên vẫn hồn nhiên ngồi nghịch rồi chốc chốc lại quay ngắm bố. Đôi mắt tròn xoe, em khẽ xoa xoa đôi bàn tay bé xíu của mình lên khối u to đùng của bố, gọi với cậu anh: “Anh Thái xem cái mụn của bố to chưa kìa” rồi lại lăm lăm lọ cao trên tay trực bôi tiếp để chữa bệnh cho bố. Em còn hồn nhiên khoe: “Con yêu bố con lắm, con muốn được chữa bệnh cho bố con, con muốn bố con có tiền đi bệnh viện” một cách dõng dạc, vui tươi như bố không hề có chuyện gì xảy ra.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Căn phòng ở của gia đình với những vết tường nứt toác...

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Và không có nổi lấy một chiếc tủ để quần áo.

Hàng ngày chứng kiến cảnh hai đứa con, một đứa vừa lên 5, một đứa còn 4 tuổi đùa nghịch hồn nhiên, anh Bắc như có trăm nghìn lưỡi dao cứa vào. Là người đàn ông trụ cột trong gia đình, không lo được cho vợ con, anh còn trở thành gánh nặng để nỗi khổ sở lại càng đeo bám, anh kể điều này còn kinh khủng hơn cả cái chết. Nỗi đau về thể xác dù có hành hạ, đọa đầy bản thân nhưng so với vết thương lòng, anh vẫn không thấy thấm là bao.

Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương

Hàng ngày nhìn hai đứa con còn quá nhỏ, anh Bắc đau đáu nỗi lo cái ăn, cái học cho hai con.

“Ước nguyện của anh là hai con có đủ cái ăn và được đến trường, thế là anh mãn nguyện lắm rồi. Còn về căn bệnh của anh, nếu ông trời còn thương anh vẫn muốn được tiếp tục sống dù chỉ là thêm 1 giây để anh được ngắm nhìn các con”. Người bố đáng thương vẫn cố gượng nói trong những tiếng thở khò khè và tiếng ho đến toạc cả cổ họng.

Lần nữa, Nguyên lại le te cùng anh Thái chạy từ ngoài sân vào, miệng liên tục thông báo: “Đến giờ bôi thuốc cho bố rồi” rồi lại tiếp tục công việc quen thuộc. Nhìn hai gương mặt hồn nhiên, thơ ngây của các em, tôi cũng chột dạ, hãi hùng khi nghĩ đến hình ảnh hai chiếc áo tang trắng đứng canh quan tài của bố mà trong lòng vẫn nuôi hi vọng “bôi cao vào là mụn của bố sẽ khỏi”.

Theo Dantri.com.vn
Bạn đang đọc bài viết Nghẹn ngào nhìn khối u khổng lồ của người bố đáng thương tại chuyên mục Nhân ái của Báo điện tử Công lý. Mọi thông tin chia sẻ, phản hồi xin gửi về hòm thư conglydientu@congly.vn, Hotline 091.2532.315 - 096.1101.678

ý kiến của bạn

Sự kiện nổi bật